Suốt ba tháng hè, Phong đã biết lái xe đạp được một cách thuần thục. Cậu còn có thể đèo thêm cái Phương lông nhông chạy khắp khu xí nghiệp. Đâu đâu cũng thấy bọn trẻ con bé loắt choắt cưỡi trên chiếc xe đạp người lớn đồ sộ.
Tất nhiên kèm theo đó là những cảnh oái oăm, nhiều đứa bạ đâu cũng phi vào kể cả gánh hàng của những người bán rong ở chợ. Tất yếu bố mẹ chúng lại phải ra đền tiền, kèm theo những tiếng khóc oai oái vì bị gia đình cho ăn đòn.
Cũng trong thời gian này, một chuyện kinh thiên xảy ra tại xí nghiệp, khiến ba tháng hè của Phong xáo trộn vô cùng.. Đó là vụ cướp tiền táo tợn xảy ra giữa đường, và ông Sơn bị bắn.
Chuyện là cứ hàng tháng, bà Lan lúc đó có nhiệm vụ đến ngân hàng rút tiền về chia lương cho cán bộ trong xí nghiệp với sự bảo vệ của bố Phong. Thời đó đất nước mới xây dựng xong nhà máy in tiền tại thủ đô, đánh dấu một bước tiến nhảy vọt trong tự chủ về ngoại tệ trong nước. Và tờ tiền 100 đồng ra đời trong thời gian này.
Khi đó vận chuyển tiền không có xe chuyên dụng, sự di chuyển từ ngân hàng về các chi nhánh địa phương còn có công an đi theo bảo vệ. Còn tiền các doanh nghiệp khi rút ra thì đều tự thân bảo quản.
Thế nên có muôn vạn cách chuyển tiền, từ cải trang bằng các phương tiện thô sơ cho đến chuyên chở bằng những chiếc xe ô tô cồng kềnh khác nhau. Và xí nghiệp của mẹ Phong được đặc cách bằng chiếc xe ô tô Mekong Star của bác Quốc – Giám đốc xí nghiệp cho phép mang đi trưng dụng.
Lần đó trên xe có bốn người, bố thằng Tí – Lái xe, bố mẹ Phong, và cô Lam – Thủ quỹ xí nghiệp. Khi chiếc xe trên đường trở về từ ngân hàng Huyện buổi chiều nhá nhem tối, xung quanh bốn bề đều là đồng không mông quạnh, chỉ toàn ruộng lúa với đầm lầy rộng ngút ngàn.
Mọi người đang thiu thiu sau một ngày dài chầu chực, thì đột ngột chiếc xe phanh gấp. Quán tính khiến ngoại trừ lái xe, tất cả đều bị hẫng xô lên phía trước. Ánh đèn pha hắt lên hình dáng một chiếc xe ô tô khác đang dừng trước mặt họ, đứng giữa đường, bốn cánh hai bên xe mở toang.
Bố Phong đang ngồi ghế phụ trên khoang lái chợt nhíu mày, giơ tay ngăn bố thằng Tí – Lái xe không được ra khỏi xe, yêu cầu tắt ngay máy, ngồi nguyên trong xe. Ông ta làm theo tức thì.
Ông Sơn khẽ mở cửa một khe hẹp, toan nghiêng người lách ra thì một tiếng quát vang lên.
– Đứng im, giơ tay lên..!
Cùng một lúc hai ánh đèn pin chói sáng rọi thẳng vào ông. Qua ánh phản chiếu hắt lên của chiếc đèn còn lại, mọi người trong xe đều chứng kiến một khẩu AK 47 đang chĩa thẳng vào họ, cùng một khẩu Colt Revolver đang nhắm ngay sau gáy bố Phong.
Ông giơ tay hạ giọng nhỏ nhẹ.
– Các vị muốn gì?
Tiếng đằng sau gằn lên, nòng súng dí mạnh.
– Gọi lái xe xuống.. Trên xe có mấy người? Mấy nam, mấy nữ?
Cùng lúc đó tất cả cửa xe bị tên cầm AK bật mở hết, họng súng đen ngòm quét qua cùng với ánh đèn pin. Ông Sơn chưa kịp trả lời thì tên kia đã tự báo cáo.
– Trên xe ba người, lái xe và hai nữ..!
Tên đang dí súng vào ông Sơn ra lệnh, có vẻ là chỉ huy tên kia.
– Lôi lái xe xuống, hai đứa con gái kia ngồi im trên xe không tao bắn chết.
Tiếng thút thít sợ sệt vang lên trong xe, không biết giọng của ai, bà Lâm hay cô Lam..? Bố thằng Tí hai tay ôm gáy bước xuống, bị đẩy đến bên cạnh bố Phong. Ông Sơn vẫn chưa dám quay lại, nên không thể thấy hai tên kia mặt mũi thế nào. Chưa kể chúng cố tình chiếu đèn pin thẳng vào mặt, khiến ông làm sao mở mắt ra được.
Một ánh đèn pin nữa từ dưới ruộng lia đến, một giọng nói khác vang lên nhỏ nhẹ từ xa. Xung quanh yên ắng bốn bề nên cũng nghe rõ mồm một.
– Lôi hai tên kia xuống đây, trói luôn cùng bọn dưới này. Nhanh rồi soát xe rút đi.
Vừa nói đến đó, Ông Sơn lại lên tiếng, lần này khiến mấy tên kia ngỡ ngàng.
– Trong xe chúng tôi có tiền vừa lấy về ở ngân hàng, các vị cầm tiền, thả chúng tôi đi. Coi như chúng ta chưa từng gặp nhau.
Tên cầm AK không tin vào tai mình, bỏ mặc tất cả, không kịp chờ tên đang kìm hãm bố Phong đồng ý, đã chạy như bay về phía xe. Tiếng hắn quát tháo nạt nộ gấp gáp.
– Hai đứa bay để tiền đâu? Nôn ra ngay không tao bắn chết.
Chỉ vài giây, tên đó đã reo to.
– Lão Đại… tiền…tiền nhiều lắm.. mấy bao tải lận..!
Tên cầm đèn pin dưới ruộng đã đi lên đến đường, hắn liếc nhìn bố Sơn và bố thằng Tí. Xong hỏi cụt lủn.
– Thằng nào lái xe?
Tên giữ súng Colt hất hàm sang bên, ra điều chỉ bố Tí. Hai tiếng đoàng vang lên, ông ta kêu lên thất thanh một tiếng, gục luôn xuống đất. Tiếng khóc thét của con gái trong xe trước tiếng súng. Trên tay tên đó ve vẩy một khẩu K54
Tên giữ súng Colt đẩy mạnh nòng vào đầu bố Phong, ra lệnh ngắn gọn.
– Đi..! Nếu không biết điều thì nhìn gương thằng kia đấy.
Bố Sơn vẫn giơ tay giọng rối rít..
– Xin anh đừng giết tôi.. Tôi sẽ luôn nghe lời.
Tên đó ép Bố Sơn đi xuống một bờ be rộng rãi, hướng ra xa con đường. Sau vài nhịp chân, ánh đèn pin quét ngang dọc không còn thấy bóng người. Cùng lúc đó trên xe, hai tên cướp đang há hốc mồm trước năm bao tải tiền đầy ụ. Chúng nhìn nhau không nói một lời, trong khi hai người phụ nữ run như cầy sấy đứng bên cạnh xe.
Tên cầm K54 nhanh chóng đóng lại tất cả các cửa xe. Trong khi tên cầm AK rọi đèn pin vào mặt hai người phụ nữ, hất hàm hỏi.
– Chúng mày có nữ trang gì tháo hết ra nhanh. Không tao giết luôn giờ.
Tên cầm K54 quát vội.
– Mẹ thằng điên này, mày dư thừa thời gian à? Một đống tiền trên xe còn ham hố mấy đồ nữ trang nữa làm gì? Nhanh gọi hai tên kia lên đây. Rút thôi..!
Tên kia ngại ngùng cười khằng khặc, nhưng hắn chợt liếm nước bọt khi nhìn hai gương mặt đang rọi đèn vào thẳng họ. Hắn bỗng nhiên đưa tay vân vê đũng quần.
– Đại ca…! Hai con này ngon quá, em lại “ tinh trùng lên não “ mất rồi.
Tên Đại ca bỗng chửi thề.. Hắn đi nhanh đến.
– Địt cụ mày.. Lại dở chứng rồi.. Mày nghĩ đang đi chơi à? Đây là đường chính đấy. Mả mẹ mày.. Muốn thêm rắc rối à?
Tên kia dường như bỏ ngoài tai, tiến sát nhìn kỹ hơn. Hắn thở phì phò van nài.
– Đại ca, làm ơn.. Cho em dập vài phát thôi.. Nhanh lắm! Em hứa đấy.
Tên Đại ca lẩm bẩm chửi thề, lướt qua mẹ Phong và cô Lam. Rồi trỏ khẩu súng và nói. Dường như hấn rất hiểu tên này nên mới có vẻ xuống nước linh động.
– Địt con mẹ, tao mệt với mày quá, nhanh lên, chọn con này đi. Nó run rẩy thế này chắc cũng biết nghe lời. Nếu không bắn bỏ mẹ nó đi.
Tên đó quả có mắt tinh đời, hắn liếc qua mẹ Phong, thấy bà chỉ có chút e ngại, chứ không nước mắt tèm lem như cô Lam, bởi hắn quá sành sỏi khi biết người nào sợ hãi đến nỗi mắt mũi sưng húp vì khóc, thì khi trước họng súng, bất kỳ ai đều phải răm rắp tuân theo.
Tên kia reo lên sung sướng, đưa khẩu AK cồng kềnh cho Đại ca, rồi cầm lấy K54 trong bàn tay. Hắn dí thẳng súng vào cằm cô Lam một cách phũ phàng.
– Đi.. Nhanh.. không mất thời gian của tao.
Cô Lam khóc tợn bấu víu lấy mẹ Phong, nhưng có ai có thể cứu được cô ta lúc này? Trong khi mẹ Phong không biết số phận có kém gì cô ta hay không? Một cú tát như trời giáng của tên Đại ca vào mặt Lam trước sự không nghe lời của cô. Hắn rít lên, kê ngay khẩu AK vào ngực cô ta, lên đạn.
– Địt mẹ, mất thời gian quá. Để tao xử mày luôn.
Cô Lam mặt tái mét, run rẩy đưa hai tay như muốn vái sống hắn, chân cô mềm nhũn..lắp bắp nói trong nghẹn ngào.
– Em làm.. Em xin làm.. Đừng giết em!
Rồi không cần giục, Lam vội vã đi trước, bởi cô đã nghe thấy tiếng súng nổ, và tiếng kêu thất thanh không biết của ai. Mẹ Phong cũng vậy, không biết là bố thằng Tí hay chồng mình vừa dính đạn. Bà trong lòng tuy không run sợ nhưng cũng đầy nỗi âu lo.
Cô Lam bị hắn ép xuống con đường đất lúc bố Phong vừa đi. Ruộng đã thu hoạch, chỉ còn những gốc rạ và đám rơm vương vãi bên lề lối đi. Được tầm chục mét hắn như không chịu được nữa bắt dừng lại giục giã.
– Được rồi ở đây luôn đi. Cởi quần ra.
Hắn dùng tay đẩy mạnh Lam xuống đống rơm mỏng, cô bị ngã sấp dúi xuống đất. Hắn một tay chọc khẩu súng vào lưng, một tay nhanh nhẹn kéo cạp quần âu của cô.
Nhưng nó vững chãi khó khăn khi chưa thể cởi cúc. Hắn rít lên bực dọc.
– Địt mẹ.. Nằm ngửa ra, cởi nhanh..!
Lập tức hắn đánh mạnh cả báng súng vào lưng cô, khiến Lam phải rú lên đau đớn, cô luống cuống nghe lời, quay lại nằm ngửa, tự cởi quần mình. Hắn ngậm khẩu súng vào miệng, cũng nhanh chóng tụt chiếc quần kaki lấm lem bùn đất, trong bóng tối Lam không thấy được gì, chỉ biết bàn tay hắn kéo luôn chiếc quần của cô ra khỏi chân, vứt đi tận đâu.
Tay hắn vuốt nhẹ lên cửa mình khô không khốc của Lam, lao xao đám lông mềm trên mu, bên dưới háng lại nhẵn thín. Hắn ồ lên ngạc nhiên thích thú.
– Á.. Hàng ngon đây rồi.
Hắn dí súng vào trán Lam, khiến cô thấy lạnh toát. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, cô biết thời điểm này mình không thể trái ý hắn. Nên khi hắn nhoài đến sát háng Lam, cô bất lực không dám chống cự. Bởi chỉ cần một chút động đậy, cô tin mình không toàn mạng mà sống.
Một đầu tù tù quét qua cửa mình của Lam, cô nhắm nghiền mắt, hai tay vò nát đám cỏ dại dưới đất. Đôi mông trần của cô căng cứng đón chờ sự xúc phạm. Đầu khấc hắn cũng tìm được cái lỗ khô khan của cô bắt đầu tiến vào.
Lam cắn răng hự lên một tiếng đau nhói. Hắn phũ phàng đâm lút cán không một chút thương tiếc. Nước mắt cô đầm đìa với khẩu súng kề trên trán.
– To…quá..!
Cô thảng thốt kêu lên. Hắn dập bành bạch khoái chí cười dâm dục.
– To mới thích chứ em, ngoan nào, để anh nhanh chóng xả xong rồi anh cho về nhà. Em khít thế này nhanh thôi.
Lam trân người nhức nhối. Hắn dập mạnh quá, đau và sâu quá. Cửa mình cô không có sự chuyển bị hay kích thích nên rát buốt đến tận óc. Cô nhắm nghiền, van xin trong nước mắt.
– Xin anh…đừng xuất vào trong…!
Không có tiếng trả lời, cơ thể hắn cũng đường như bất động. Khẩu súng trên trán cô cũng như rời ra, chỉ còn chiếc dương vật của hắn vẫn cắm sâu trong lồn cô.
Lam mở mắt, chợt la lên hãi hùng..vang động góc ruộng
– Ối…..!
Trên đường, tên Đại ca vác khẩu AK trên vai, cười khùng khục, tưởng tên đàn em vừa mới tiến hành thô bạo khiến người phụ nữ đau đớn. Mẹ Phong vẫn đứng im như trời chồng. Hắn liếc mắt nhìn mẹ Phong một cái rồi dửng dưng như không. Hắn gào to.
– Địt mẹ nhanh lên, tụi bay làm cái lồn gì lâu thế? Tắt đèn pin đi.
Phía xa vẫn có ánh đèn pin một góc nơi tên đàn em vừa dắt Lam xuống, không thay đổi. Chỗ hắn đứng tối tăm, không ánh sáng, hắn làu bàu lại gào lên.
– Tao nói tắt đèn pin đi, và vác cái xác tụi mày lên đây không đừng trách tao ác.
Quả nhiên lời hắn vừa nói xong, ánh đèn pin vụt tắt. Rồi một bóng người lững thững gần đó đi lên, dưới ánh trăng bước đi chầm dãi không rõ mặt.
Tên Đại ca lại gào to.
– Hai thằng lồn kia nữa, chúng mày bị điếc luôn rồi à? Đi lên mau không tao bỏ mẹ tụi mày luôn ờ đây đó.
Không có tiếng hồi âm, chỉ có cái bóng người kia vẫn tiến lại. Hắn rít qua kẽ răng xách súng đi nhanh xuống như muốn hỏi tội mấy thằng đàn em. Vừa bước xuống bờ ruộng một vài bước, một bóng người từ dưới bờ ruộng chạy ra xa hắn. Khiến hắn nhíu mày cầm chắc khẩu AK dõi theo. Một tiếng đoàng vang lên, hắn rú lên đau đớn, nhưng vẫn kịp lia họng súng về phía trước. Loạt đạn liên thanh xả ra. Tiếng nổ thứ hai hắn gục luôn bất động. Viên đạn nữa đã găm thẳng vào gáo dừa của hắn.
Mẹ Phong giật mình kinh hãi, bà lao nhanh về bên cửa xe khi biết tên đại ca đã gục ngã, bất kể những tên khác như thế nào. Bà phải xem người khi nãy trúng đạn là ai. Khi bà chạy đến, bố thằng tí đang run run, chân và tay đều đang chảy máu. Ông đang nhăn nhó đau đớn, vậy là chưa ảnh hưởng đến tính mạng.
Và người bị đưa xuống dưới ruộng chắc chắn là chồng bà. Và người nổ súng kia cũng là.. người đó.
Bà gào to.
– Anh Sơn.. Chồng ơi..!
Bóng người xiêu vẹo dưới bờ ruộng đi lên, thều thào trả lời.
– Anh đây.. Không sao rồi.!
Bà Lan chạy đến, trong đêm tối ông Sơn bật lại đèn pin, khiến bà như chết đứng, người ông máu me đầm đìa, một tay ôm bụng.
– Anh trúng đạn rồi, nhưng không nguy hiểm. Em gọi xem cô Lam có làm sao không? Cô ấy hoảng quá bỏ chạy làm hắn sinh nghi, khiến anh phải nổ súng trước trong khi chưa áp sát được hắn. Đành ra thế này đây.
Ông vẫn nhe nhởn cười, gạt tay bà Lan muốn đỡ lấy ông ra, đặt vào tay bà chiếc đèn pin rồi dặn dò.
– Em cầm đèn pin lia lia ba cái liên tục, gọi mấy người dưới kia lên đi. Bọn cướp chết hết cả rồi. Nhờ họ lái xe đưa hai người bọn anh đến viện.
Rồi ông ngồi xuống, mặt mũi đầm đìa mồ hôi, dựa lưng vào thành xe, nhưng ánh mắt ông vẫn sắc lạnh. Trên tay ông là khẩu súng K54 của tên lúc nãy. Bà Lan làm theo, quả nhiên vài giây sau có bóng người động đậy, tiến về phía bà. Ba người đàn ông, quần áo lấm lem nhìn thấy ông Sơn và bố thằng Tí, họ nhanh chóng đỡ lên xe.
Cô Lam cũng quần áo xộc xệch đi lên, thấy ông Sơn tình trạng như thế, cô ta òa khóc. Mẹ Phong còn đang phân vân chưa biết xử lý đống tiền này ra sao, thì chồng bà đã trấn an.
– Đừng lo, họ là bên Tư pháp, nên em cứ để họ đưa về bàn giao tiền cho xí nghiệp. Sau báo với gia đình của ông Trang – Bố thằng Tí ra viện chăm nom.
Một người có vẻ lớn tuổi nhất, nói trong gấp gáp.
– Chị cứ để anh lái xe bên tôi đưa về, còn lại chúng tôi sẽ đưa hai anh đây ra viện cấp cứu gấp. Sau đó sẽ đón chị ra chỗ anh ấy luôn.
Rồi ông quay sang nhắc nhanh người của mình.
– Viện 188 nhé. Đến xí nghiệp mượn điện thoại báo công an luôn.
Rất nhanh những bao tải tiền được chuyển lên chiếc Mercedes W201. Trong khi ông Sơn và ông Trang lên chiếc Mekong được hai người đàn ông bên kia đưa nhanh ra bệnh viện. Về đến xí nghiệp trời đã tối nhem. Bà Lan vẫn nuốt nước mắt hoàn thành nốt công việc kiểm kê nhập tiền vào quỹ, dù biết con trai mình vẫn đơn côi ở nhà một mình.
Phong vẫn chưa thấy mẹ và bố về, cu cậu chưa ăn tối, miệt mài ngồi trên bàn học. Mọi người nhốn nháo xôn xao cả một dãy tập thể, đứng lố nhố trước cửa gọi Phong sang ăn cơm, mẹ Phương và mẹ Quỳnh cũng có mặt. Phong thấy kỳ lạ, sao hôm nay tất cả lại tụ tập đông đến thế?
Nhưng không ai nói với cậu bất cứ lý do gì khiến họ như vậy. Đến khi một cô gái nức nở tách đoàn người ra, giọng lạc đi gọi cậu.
– Phong.. Bố mẹ có chút việc, tối nay cháu sang nhà cô. Mẹ cháu đã dặn cô rồi.
Mọi người hiểu vấn đề, không ai nói lời nào nữa tự rút lui về nhà mình. Mẹ Phương tần ngần ở lại nói với cô gái kia.
– Cô Lam, hay để thằng Phong sang nhà tôi cho tiện. Dù gì nó với con Phương cũng chơi với nhau, cũng khiến nó vui hơn.
Vậy ra đó là Lam, cô lắc đầu, nhất quyết không để trọng trách này đẩy cho ai. Cô lịch sự từ chối.
– Chị Lan đã có lời với em rồi, em không thể để thằng bé này như vậy được. Chị cứ để em chăm lo cho nó.
Mẹ Phương ngập ngừng rồi cũng gật đầu. Bà như bao người khác đã biết được hết thông tin, nên cũng không làm cô Lam khó xử.
Phong ở tạm thời ở nhà cô Lam mà không hiểu lý do. Nhưng cậu bé cũng đủ hiểu nhà mình đang xảy ra chuyện gì đó. Nhà cậu thì chìa khóa gửi lại cho mẹ Phương trông nom. Cậu đang nghỉ hè không phải đến trường nên cũng tiện không phải lo lắng gì.
Lam dẫn thằng bé về nhà, sau bao nhiêu chuyện xảy ra ban tối. Cô như người thất thần, đánh rơi mất tâm trí tại khúc ruộng đó. Phong vào phòng lặng lẽ ngồi trên giường, nhà cửa cô này dường như không có ai. Thậm chí cái gác xép cũng để chứa đồ chứ không có người ở.
Lam nhìn thằng bé, nước mắt lại tuôn rơi. Nó mang nhiều nét đặc sệt bố nó. Từ ánh nhìn lẫn cử chỉ. Phong lạ lắm, nó nhìn cô gái này cứ sụt sịt khóc mãi không thôi. Cu cậu ngập ngừng rồi đưa tay ra thản nhiên quệt những giọt nước mắt của Lam. Nhẹ nhàng động viên.
– Cô đừng khóc, con gái khóc là yếu đuối đấy.
Lam lại càng thổn thức hơn, đúng vậy..rất giống.. giống kinh khủng. Cô chợt ôm chặt nó vào lòng, không hiểu sao lại làm thế nữa, thằng nhóc ngơ ngác một hồi, rồi bàn tay nó chợt đưa lên vai Lam vỗ về an ủi.
Cô nấu cơm cho nó, nhưng nó không muốn ăn. Có lẽ nó biết nhà đang có chuyện nên Phong không còn tâm trí để ăn uống. Mãi sau Lam nói:
– Cô cũng chưa ăn gì, cháu nỡ để cô nhịn đói sao?
Miễn cưỡng nó mới gật đầu ăn qua loa một bát. Dọn dẹp xong Lam mang quần áo xuống bếp, ngồi thu lu một góc, bó gối khóc rưng rưng. Cô ta điên cuồng dội lên những gáo nước lạnh trên làn da, như muốn gạt bỏ những vết nhơ nhớp trên cơ thể mình.
Nhất là bên dưới háng, Lam dùng bánh xà phòng chà mạnh không chút e dè, dường như kinh tởm chính bản thân nó. Càng làm tới, cô càng kinh hãi khi nhớ đến cái thứ gân guốc của tên cướp đã thọc vào sâu vào trong lồn mình. Lam lại thấy muốn buồn nôn, nước mắt hòa lẫn với nước lạnh chảy dài xuống sàn bếp xi măng nứt nẻ.
Chợt có tiếng lạch cạch, cửa bếp đã cài then, Lam vẫn chưa hết ám ảnh chuyện ban tối, cô co rúm người lắp bắp hỏi.
– Ai… ai.. Ai đấy?
Tiếng bên ngoài mếu máo vọng vào.
– Cô ơi.. Cháu muốn đi tè.
Lam tá hoảng, là thằng Phong. Cô nhìn ngó xung quanh, toan muốn mặc quần áo, nhưng phát hiện ra bướm mình vẫn còn nhoe nhoét xà phòng, thậm chí nó còn đang tận sâu bên trong tử cung khi Lam cố đưa nó vào để tẩy uế.
Cô rối rít trì hoãn.
– Phong..đợi cô một lát nhé, cô xong ngay đây.
Tiếng thằng Phong không những mếu máo còn kèm theo tiếng dậm chân bất lực.
– Cô ơi.. Cháu chờ cô nãy giờ rồi, mãi không thấy cô lên. Cháu tè ra quần mất. Thôi để cháu ở nhà mình cũng được, phiền cô quá.
Lam hốt hoảng, sợ thằng bé làm thật. Dù gì nó mới 7-8 tuổi, chắc cũng chưa biết mô tê gì đâu. Cô liền mờ cửa bếp he hé, đủ cho thằng bé lách vào. Nhưng nó vẫn đứng như trời chồng, nước mắt tè le. Lam ngơ ngác hỏi.
– Sao cháu vẫn chưa vào?
Phong sụt sùi chôn chân tại chỗ. Giọng nghẹn ngào.
– Tè ra quần rồi còn đâu..!
Cô bật cười, đưa tay ra vẫy vẫy, cu cậu khuỳnh chân lạch bạch bước vào, quần ướt nhẹp dính sát vào đùi. Cánh cửa đóng lại ngay sau đó. Lam ngồi xổm xuống, không còn ý tứ gì nữa vì mải tập trung đến Phong. Tay cô lần hai cạp quần nó tụt xuống, dịu dàng an ủi.
– Không sao..! Cô xin lỗi, tí cô sang mượn chìa khóa cô Điểm rồi cô lấy quần cho.
Phong lại òa khóc, nước mắt giàn dụa, lắc đầu ngao ngán.
– Cô về bên đó cho cháu về luôn đi ạ, cháu ở một mình cũng không sao, ở đây cháu lạ lẫm lắm. Đến đi tè cũng phải nín nhịn.
Lam thở dài kéo tay Phong lại gần vòi nước, muốn rửa ráy cho nó. Cơ thể cô lộ liễu dưới ánh đèn bếp le lói. Tất nhiên Phong đã nhìn thấy hết từ làn da trắng nhợt nhạt vẫn còn đỏ ửng vì chà xát quá mạnh, đến nhúm lông lưa thưa trên bụng dưới, và cả những vết xước nhỏ do móng tay cô cào trong lúc hoảng loạn. Cậu thắc mắc trong lòng, sau này lớn cái Phương có như thế không? Bởi đây là lần đầu tiên Phong nhìn thấy chỗ kín đáo của người phụ nữ trưởng thành.
Lam không hay biết thằng bé đang nghĩ gì. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng, tay cầm lấy chim nó, tay kìa vớt chút nước dội lên, rồi vuốt nhẹ vài cái. Lập tức làn da Phong tuột ra, lộ rõ chiếc đầu rùa bóng loáng.
Lam khẽ giật mình..
– Ố..thằng nhóc đã lột bao quy đầu rồi sao?
Một suy nghĩ thoáng qua nhưng rất nhanh lại biến mất. Lam chạm cục xà phòng vài lượt để tạo bọt, liền xoa xoa lên đầu khấc, rửa sạch cho Phong. Vừa chạm hai đầu ngón tay vài nhịp, thằng Phong thản nhiên lột luôn chiếc áo phông ra khỏi người, vứt xuống đất.
Lam hốt hoảng vội vã hỏi.
– Sao… cháu lại cởi áo ra?
Nó khẽ liếc mắt, dửng dưng như oán trách khiến Lam thở dài cam chịu.
– Tại cô, đái cả ra áo luôn rồi chứ sao?
Bàn tay cô vẫn đang cầm trọn thằng cu của Phong, bỗng mặt Lam tím tái, mắt mũi trợn lên kinh hãi nhìn xuống.
Chim thằng Phong nó đã cương cứng, to ra tự lúc nào trong tay cô Lam.
…Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Lão Phong |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli |
| Tình trạng | Update Phần Lão Phong (update chương 10 |
| Ngày cập nhật | 16/02/2026 11:28 (GMT+7) |