Trong đại đội, một vị Tổng Kỳ cao gầy khẽ khom lưng, nở một nụ cười bồi hỏi:
– Thạch Đại nhân anh minh, hạ quan cũng nhìn ra có vẻ không đúng, hay là cho vài người theo dõi hắn?
Bá Hộ râu rồng gọi là Thạch Đại nhân kia, chính là quan chính lục phẩm Bá Hộ Thạch Vi Thạch Đại nhân thuộc Cẩm Y Vệ Bá Hộ Sở Kỳ Châu. Ở trong thành trừ dòng dõi quý tộc thuộc Kinh Vương phủ ra y không chọc nổi, còn lại từ Tri châu Đại lão gia tòng ngũ phẩm cùng Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ chính tam phẩm cũng phải nể mặt y ba phần.
Nghe Tổng Kỳ hỏi tới thiếu niên áo vải kia, Thạch Vi cười hào sảng nói:
– Con bà nó, khác xa trong hình vẽ.
Sau đó y chợt hạ thấp giọng:
– Hơn nữa vị tiểu ca kia da dẻ trắng nõn, cũng không phải nghịch phỉ bôn tẩu truyền giáo ăn gió nằm sương, trên bàn tay không có vết chai, chứng tỏ chưa từng sử qua đao kiếm. Giữa hai hàng lông mày không có chút vẻ gì là ti tiện thấp hèn, lộ vẻ xuất thân giàu sang. Bản quan giục ngựa tiến tới gần, vẻ mặt hắn vẫnthản nhiên như thường, không tỏ ra sợ hãi, hừ, lúc hắn chắp tay thi lễ bản quan còn ra vẻ vô cùng miễn cưỡng…
– Chưa hết, hắn lên tiếng nói là giọng quan thoại Nam Trực Lệ, không biết được là thiếu gia trong phủ Quận vương, Quận chúa, Trấn Quốc tướng quân, Phụ Quốc tướng quân nào đó đi ra ngoài du ngoạn chơi bời!
Kinh Vương phủ ở Kỳ Châu thành đã trải qua bảy đời, kéo dài hơn trăm năm. Hiện tại trong thành Quận vương Quận chúa có mấy chục nhà, Trấn Quốc tướng quân, Phụ Quốc tướng quân càng tính số trăm. Vương tử vương tôn giống như thiếu niên áo vải nhiều không đếm xuể, dù Thạch Vi làm Cẩm Y Vệ Bá Hộ bản thành cũng không thể biết hết.
Hoàng thân quốc thích triều Đại Minh chỉ được phong hầu mà không cấp đất, phong tước mà không cho cai quản dân, ăn lộc mà không cai trị. Nói trắng ra là chính là triều đình bỏ tiền nuôi lại không để cho cầm quyền tham gia vào chính sự, những vương tôn công tử này cả ngày không có chuyện gì làm, hay mặc thường phục ra ngoài dạo chơi.
Bởi vì vẻ mặt Tần Lâm ung dung bình thản, lúc đối mặt với đảm Cẩm Y Vệ Bá Hộ người bình thường nghe danh vỡ mật còn có thái độ không hạ thấp mình, cho nên Thạch Vi mới có dạ nghi ngờ hắn là vương tôn công tử thế gia nào đó.
Người bình thường trong Kỳ Châu thành đều nói thổ âm Hồ Quảng, chỉ có các nhà dòng dõi cao quý mới nói giọng quan thoại Nam Trực Lệ. Thời đại này cũng không có máy thu thanh, máy truyền hình, khẩu âm truyền bá tương đối cố định, cho nên giọng nói cũng tương đương tiêu chí về quê quán cùng thân phận của từng người, rất khó làm giả. Tần Lâm vừa mở miệng đã nói ra giọng thuần quan thoại Nam Trực Lệ, Thạch Vi càng thêm tin chắc vào suy đoán của mình.
Mặc dù Cẩm Y Vệ hung ác bá đạo, đối mặt triều Đại Minh hoàng thất tông thân lại thấp kém hơn không chỉ một bậc. Phải biết rằng thế lực các phủ các đời Kinh Vương trong Kỳ Châu thành này có dây mơ rễ má với nhau, một người vinh cả bọn cùng vinh. Nếu như vô cớ đắc tội một nhà trong đó chính là đắc tội một vị thân vương, hơn mười vị Quận vương Quận chúa, trên trăm nhà Trấn Quốc tướng quân Phụ Quốc tướng quân. Khi ấy chớ nói là Cẩm Y Vệ Bá Hộ không gánh nổi tội, cho dù là Chỉ Huy Sứ Lưu Thủ Hữu Lưu Đại nhân trấn giữ kinh sư cũng phải cẩn thận dè dặt.
Cẩm Y Vệ Kỳ Châu ai ai cũng biết Thạch Đại nhân mưu trí không tầm thường, là một Trương Dực Đức ngoài thô trong tỉ mỉ. Nếu y đã nói như vậy sẽ không ai nghi ngờ gì nữa, bất kể thế nào, chỉ cần có liên hệ với Kinh Vương phủ, quả thật một Bá Hộ Cẩm Y Vệ không trêu chọc nổi.
Lùng bắt nghịch phỉ Bạch Liên giáo quan trọng hơn, bọn Cẩm Y Vệ kêu lên một tiếng, mấy chục thớt ngựa rầm rập chạy ra ngoài cửa Nam, ra khỏi thành.
Trong lòng bàn tay Tần Lâm đã sớm toát mồ hôi lạnh, đợi bọn Cẩm Y Vệ chạy khuất tầm mắt hắn mới thở ra một hơi thật dài, kéo đấu lạp xuống. Sau đó hơi dừng bước một chút, nghĩ ngợi chốc lát, cũng cất bước đi theo về phía cửa Nam.
Cửa thành có vệ sở binh dưới quyền Chỉ Huy Sứ Kỳ Châu Vệ trú phòng, lại có dân tráng do nha môn Tri châu phái tới, bọn họ kiểm tra từng người ra vào thành. Dân chúng bản thổ được mười người một tổ liên danh làm chứng, khách từ bên ngoài đến thì phải kiểm tra Lộ Dẫn.
Tần Lâm không có Lộ Dẫn, càng không quen biết người bản địa liên danh làm chứng, hắn lại đường đường chính chính đi về phía cửa thành, coi quan binh như không tồn tại.
Lúc này có một tên dân tráng tay chân cường tráng, lưng hùm vai gấu, đôi tay to như quạt lá bồ cầm một cây gậy to bằng miệng chén xông ra nghênh đón:
– Là ai, đứng lại!
Tần Lâm căng thẳng trong lòng, ngoài mặt lại bất động thanh sắc, dứt khoát khoanh hai tay trước ngực, nửa cười nửa không nhìn đối phương, ánh mắt lộ vẻ cười cợt.
Tên dân tráng kia càng thêm tức tối, lại bị một tên võ quan thân mặc áo vằn hổ ngăn lại, luôn miệng nói:
– Mau tránh ra, tên đầu trâu ngươi cũng không chịu nhìn kỹ, xem đi, vị công tử này, phong, phong, phong thần tuấn lãng, khí, khí vũ bất phàm, làm sao lại là nghịch… nghịch phỉ Bạch Liên giáo được?
Thì ra tên võ quan này mắc chứng cà lăm.
Một đám binh đinh dân tráng đều nhìn tên đầu trâu kia mà cười. Bọn họ đã nhìn thấy tình huống Bá Hộ Cẩm Y Vệ Thạch Vi Thạch Đại nhân tra hỏi Tần Lâm, từ trước tới nay Cẩm Y Vệ vẫn quen hoành hành ngang ngược, thiếu niên áo vải này lại dám tỏ ra cao ngạo với Thạch Đại nhân như vậy, nếu không phải vương tử vương tôn thay thường phục xuất du, Thạch Vi há có thể bỏ qua cho được?
Tên đầu trâu kia cũng có tính trâu bò, bèn lớn tiếng thanh minh:
– Kim Đại nhân, người này không có giấy bảo đảm của mười người bản địa hương thân, lại không lấy ra được Lộ Dẫn, nếu là yếu phạm Bạch Liên giáo chạy thoát, chỉ sợ Tri châu Đại lão gia trách phạt…
Triều Minh trọng văn khinh võ, vệ sở trong nước đã sớm buông thả lỏng lẻo, không có kỷ cương. Chuyện thường ngày tối đa của Kỳ Châu Vệ cũng chỉ là gánh vác chuyện vận chuyển đường thủy trên Trường Giang, cuộc sống trong quân của đám vệ sở phổ thông hết sức gian khổ, võ quan hạ cấp chó cũng không bằng.
Bất quá đó cũng là so sánh với đám sĩ thân quan trường, hiện tại bị một dân tráng bình thường chất vấn, Kim Đại nhân nhất thời méo mặt:
– Đánh… đánh rắm! Ngưu Đại Lực, ngươi chỉ là một tên dân tráng dám vô lễ với đường đường Trấn Phủ lão gia như ta sao, phản… phản rồi! Bây đâu, đè xuống đánh y hai mươi quân côn!
Dân tráng là nha môn Tri châu phái ra ngoài, cũng không thuộc quyền vệ sở, tuy Kim Trấn Phủ là võ quan tòng lục phẩm thuộc Tả Sở Kỳ Châu Vệ, cai quản tuần thủ cửa Nam, nhưng cũng không có quyền lấy quân pháp đánh Ngưu Đại Lực. Đám vệ sở binh và mã khoái cung thủ chẳng qua là nửa dụ dỗ nửa khuyên kéo y ra chỗ khác, coi như là nể mặt Kim Trấn Phủ.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Chưa xác định |
Ngày cập nhật | 28/08/2025 03:33 (GMT+7) |